You are welcome

Đôi khi bạn quá khắt khe với người khác, nhưng lại dễ dãi đối với bản thân mình.

Thứ Tư, ngày 27 tháng 10 năm 2010

Một vài nét so sánh giữa đường cơ sở của quốc gia ven biển và đường cơ sở của quốc gia quần đảo theo quy định của Công ước luật biển năm 1982.

         Thuật ngữ “đường cơ sở” là cách nói ngắn gọn của từ “đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải”, tuy nhiên do sau này đường cơ sở này còn là căn cứ để xác định ranh giới của tất cả các vùng biển còn lại nên người ta có xu hướng gọi tắt đi. Những quy định về đường cơ sở của các quốc gia có biển (bao gồm quốc gia ven biển và quốc gia quần đảo) đã được pháp điển hóa trong Công ước luật biển năm 1982 và là những tiền đề pháp lý quan trọng để các quốc gia dựa vào khi xác định đường cơ sở của mình. Sở dĩ có sự khác nhau giữa đường cơ sở của quốc gia ven biển và quốc gia quần đảo trong công ước luật biển năm 1982 là do sự khác nhau căn bản về mặt địa hình, lãnh thổ giữa các quốc gia. Bên cạnh đó, việc quy định đường cơ sở của quốc gia quần đảo là căn cứ để xác định chế độ pháp lý của vùng nước quần đảo nhằm điều hòa lợi ích của các quốc gia hữu quan, một mặt tàu thuyền nước ngoài vẫn được quyền qua lại không gây hại trong vùng nước quần đảo, mặt khác quốc gia quần đảo vẫn có vùng nội thủy của mình được xác lập phù hợp với quy định trong công ước quốc tế.                  
          I.      Những điểm giống nhau giữa đường cơ sở của quốc gia ven biển và đường cơ sở của quốc gia quần đảo
1.     Khái niệm
         Đường cơ sở là đường ranh giới phía trong của lãnh hải và phía ngoài của nội thủy hoặc vùng nước quần đảo, do quốc gia ven biển hay quốc gia quần đảo định ra phù hợp với công ước của Liên hợp quốc về luật biển năm 1982 để làm cơ sở xác định phạm vi của các vùng biển thuộc chủ quyền và quyền tài phán của quốc gia (nội thủy, vùng nước quần đảo, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa).
2.     Cách xác định đường cơ sở
          Phù hợp với thực tế địa hình các quốc gia và luật quốc tế, khoa học luật quốc tế phổ biến hai phương pháp xác định đường cơ sở, đó là phương pháp đường cơ sở thẳng và phương pháp đường cơ sở thông thường. Do vậy các quốc gia ven biển và quốc gia quần đảo đều có thể xác định được đường cơ sở của mình bằng phương pháp đường cơ sở thẳng.
          - Cách xác định đường cơ sở thẳng: Đường cơ sở thẳng được xác định bằng phương pháp nối liền bằng các đoạn thẳng những điểm thích hợp có thể được lựa chọn ở những điểm ngoài cùng, nhô ra nhất của bờ biển, tại ngấn nước thủy triều thấp nhất.
- Điều kiện khi xác định đường cơ sở thẳng: Tuyến các đường cơ sở không được đi chệch quá xa hướng chung của bờ biển cũng như không tách xa rõ rệt đường bao quanh chung của quần đảo. Các đường cơ sở thẳng không được kéo đến hoặc xuất phát từ các bãi cạn lúc nổi lúc chìm, trừ trường hợp ở đó có những đèn biển, các thiết bị tương tự thường xuyên nhô trên mặt nước hoặc là trường hợp toàn bộ hay một phần bãi cạn ở cách hòn đảo gần nhất một khoảng cách không vượt quá chiều rộng lãnh hải hoặc việc vạch các đường cơ sở thẳng đó đã được sự thừa nhận chung của quốc tế. Phương pháp đường cơ sở thẳng do một quốc gia áp dụng không được làm cho lãnh hải của một quốc gia khác bị tách khỏi biển cả hoặc một vùng đặc quyền kinh tế.
3.     Ý nghĩa của việc xác định đường cơ sở
          Đường cơ sở - đúng như tên gọi của nó, là cơ sở cho việc xác định phạm vi các vùng biển thuộc chủ quyền và quyền tài phán quốc gia (nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa). Đường cơ sở có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong việc xác định phạm vi lãnh thổ của quốc gia, phạm vi vùng biển có quyền chủ quyền của quốc gia. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến quyền và lợi ích của quốc gia ven biển mà còn ảnh hưởng đến quyền, nghĩa vụ của các quốc gia khác. Bởi vậy, khi một quốc gia tuyên bố xác định đường cơ sở của mình phải xem xét, dung hòa giữa lợi ích quốc gia và trật tự chung của thế giới.
         II.   Những điểm khác nhau giữa đường cơ sở của quốc gia ven biển và đường cơ sở của quốc gia quần đảo
1.     Cách xác định đường cơ sở
          a.     Quốc gia ven biển: Các quốc gia ven biển có thể xác định đường cơ sở thẳng theo phương pháp đường cơ sở thông thường quy định tại điều 5 Công ước luật biển năm 1982 hoặc đường cơ sở thẳng quy định tại điều 7 Công ước luật biển năm 1982.
          - Đường cơ sở thông thường: Đường cơ sở thông thường dùng để tính chiều để tính chiều rộng lãnh hải của một quốc gia chính là ngấn nước thủy triều thấp nhất (trung bình nhiều năm) dọc theo bờ biển đã được thể hiện trên các hải đồ có tỷ lệ xích lớn đã được quốc gia ven biển chính thức công nhận. Đối với các đảo cấu tạo bằng san hô hoặc các đảo đá ngầm ven bờ bao quanh, phương pháp đường cơ sở thông thường cũng được áp dụng.
          b.     Quốc gia quần đảo: Theo quy định trong công ước luật biển 1982 quốc gia quần đảo chỉ có thể xác định đường cơ sở theo phương pháp đường cơ sở thẳng được quy định tại Điều 47 §1: “Một quốc gia quần đảo có thể vạch các đường cơ sở thẳng của quần đảo nối liền các điểm ngoài cùng của các đảo xa nhất và các bãi đá lúc chìm lúc nổi của quần đảo
2.     Trường hợp áp dụng phương pháp đường cơ sở thẳng
         Khác với các quốc gia quần đảo - việc áp dụng phương pháp đường cơ sở thẳng để xác định đường cơ sở mặc nhiên được áp dụng thep quy định tại Điều 47 §1, còn các quốc gia ven biển chỉ có thể áp dụng phương pháp này trong những những trường hợp sau:
           - Ở nơi nào bờ biển bị khoét sâu và lồi lõm hoặc nếu có một chuỗi đảo nằm sát ngay và chạy dọc theo bờ biển (Điều 7, §1)
          - Ở nơi nào bờ biển cực kỳ không ổn định do có một châu thổ và những đặc điểm tự nhiên khác (Điều 7, §2)
3.     Điều kiện khi xác định đường cơ sở thẳng
          Ngoài những điều kiện giống với điều kiện khi xác định đường cơ sở thẳng của quốc gia ven biển được quy định tại Điều 7 Công ước luật biển năm 1982, thì khi xác định đường cơ sở thẳng của quốc gia quần đảo còn  phải thỏa mãn những điều kiện khác được quy định tại Điều 47 Công ước luật biển năm 1982, đó là:
          - Một quốc gia quần đảo có thể vạch các đường cơ sở thẳng của quần đảo nối liền các điểm ngoài cùng của các đảo xa nhất và các bãi đá lúc chìm lúc nổi của quần đảo, với điều kiện là tuyến các đường cơ sở này bao lấy các đảo chủ yếu và xác lập một khu vực mà tỷ lệ diện tích nước đó với đất, kể cả vành đai san hô, phải ở giữa tỷ lệ số 1/1 và 9/1.
           - Chiều dài của các đường cơ sở này không vượt quá 100 hải lý; tuy nhiên có thể tối đa 3% của tổng số các đường cơ sở bao quanh một quần đảo nào đó có một chiều dài lớn hơn nhưng không quá 125 hải lý.
4.     Hệ quả của việc xác định đường cơ sở
Khác với các quốc gia ven biển, quốc gia quần đảo xác định đường cơ sở của quốc gia quần đảo còn để nhằm xác định phạm vi của vùng nước quần đảo – thể hiện một chế độ pháp lý rất riêng biệt được quy định tại các Điều 49, 51, 52, 53 Công ước luật biển 1982.
Bên cạnh đó, không giống với các quốc gia ven biển việc xác định đường cơ sở quốc gia quần đảo không trực tiếp xác định được phạm vi của nội thủy mà chỉ là cơ sở để vạch ra đường xác định nội thủy sau này theo theo quy định tại Điều 50: “Ở phía trong vùng nước quần đảo, quốc gia quần đảo có thể vạch những đường khép kín để hoạch định ranh giới nội thủy của mình theo đúng các Điều 9, 10, và 11.”. Như vậy có thể tạm coi, các quốc gia quần đảo có tới “hai đường cơ sở”, một đường cơ sở nhằm xác định lãnh hải và một đường cơ sở nhằm xác định nội thủy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét